Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

"An toàn” hay tự do?!

Dù là trong một xã hội lớn hay một cộng động nhỏ, sự phản kháng luôn đóng vai trò một giềng mối giữ thăng bằng. Điều đó hợp quy luật tự nhiên, cũng giống như khi ta  tác dụng một lực thì tất nhiên chính tại đó xuất hiện một phản lực tương ứng. Trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống, sự phản kháng là yếu tố quan trọng và cần thiết khiến cho sự tác động không đi theo một chiều thiên lệch, mà  bảo đảm cho mối quan hệ tác động song phương đi theo hai chiều ngược nhau. Ví như có chế tài thì phải có phản kháng. Mất đi sự phản kháng là mất đi động lực cải tạo xã hội.
Vì thế thiễn nghĩ, việc tìm ra những nguyên nhân làm thui chột sự phản kháng trong xã hội là bước đầu tiên trong việc vận động cho một sự đổi thay xã hội. Dưới nền cai trị độc đoán của những người cộng sản, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức người dân Việt, đặc biệt là những người được sinh ra trước năm 1975. Sự sợ hãi ấy gặm nhấm dần sự phản kháng và sẽ có thể đi đến chỗ tiêu diệt nó. Nhưng đó chỉ là một nguyên nhân lớn có thể được nhận thấy ngay, chắc chắn phía sau nó còn nhiều nhân tố khác. Ngoài tác động của sự sợ hãi và cái di sản văn hóa thụ động được thừa kế từ quá khứ (như đã được phân tích ở bài “Chủ nghĩa tập thể và tự do cá nhân” ), tinh thần chủ động  và năng lực phản kháng của người Việt chúng ta còn bị bào mòn đến mức có khả năng biến mất bởi những điều kiện chính trị, kinh tế-xã hội đương thời. Hôm nay trong bài này tôi chỉ tập trung nói về nhân tố thứ hai. Sau gần bốn thập kỷ áp đặt sự cai trị lên cả nước, đảng Cộng sản Việt Nam đã triệt tiêu dần sự phản kháng của người dân bằng những điều kiện chính trị kinh tế mà họ chủ động tạo ra.
Sự xuất hiện của Nhà nước trong nền văn minh nhân loại đã đương nhiên trao cho phần còn lại của cộng động quốc gia hai lựa chọn định mệnh: Một, là mỗi một chúng ta phải là những công dân mạnh mẽ để kiểm soát cái quyền lực mà chúng ta đã trao cho họ (Nhà nước); hai, là chúng ta im tiếng thần phục kẻ cai trị như những thần dân yếu đuối hoặc những tên nô lệ ngoan ngoãn. Tôi vẫn luôn tin rằng chúng ta được sinh ra là có quyền lựa chọn cho mình một cuộc sống theo cái cách mà chúng ta muốn. Tương tự như thế, nhận thức, thái độ và hành động của người dân quyết định vận mệnh của đất nước đó. Thái độ nghiêm khắc và sự phản kháng của người dân là tối cần thiết cho sự vận hành guồng máy quốc gia và cả những sự thay đổi chính trị cần thiết. Thay đổi chính trị là tiến trình phù hợp với quy luật phát triển chung của xã hội. Bất cứ sự lệch lạc nào (như cải cách kinh tế không đi đôi với sự tự do chính trị) sẽ là sự kìm hãm nếu không muốn nói là phá hoại xã hội.
Một nền cai trị với đặc quyền chính trị được ban phát, trao đổi, chuyển giao trong một vòng khép kín; cùng với nền kinh tế mà những cơ hội béo bở nhất  chỉ được chia chác trong nội bộ cầm quyền, một cách rất tự nhiên, đã tạo ra sức hút mạnh mẽ đối với lớp người  muốn tìm kiếm cơ hội tiến thân. Những người có bằng cấp, học vị nhưng không có khả năng tài chính thường cảm thấy may mắn với một vị trí công chức trong các cơ quan công quyền hoặc những công ty quốc doanh. Còn những ai có tiềm lực tài chính đủ để thành lập một cơ sở làm ăn của riêng mình thì cũng không khỏi đến nương nhờ giới cầm quyền với hi vọng kiếm được những cơ hội làm ăn thuận lợi. Đây chính là đặc trưng lớn của cấu trúc giai tầng xã hội Việt Nam (cũng như Trung hoa ) hiện tại.
Thử nhìn lại một ví dụ điển hình về sự hình thành giai cấp tư sản hay còn gọi là quý tộc mới( gentlemen) trong lịch sử nước Anh để so sánh với điều đang xảy ra tại Việt Nam.Tầng lớp quý tộc mới này ban đầu là những địa chủ nông thôn hay những người thủ đắc tài sản bậc trung ở thành thị. Họ đã tích lũy được tài sản và lớn mạnh bằng chính năng lực sáng tạo và công sức lao động của mình, hoàn toàn không phụ thuộc vào giới cầm quyền phong kiến và quý tộc bảo hoàng. Đây là lớp người mới trỗi dậy trong lòng chế độ phong kiến Anh thời bấy giờ, năng động và có khả năng phát triển không ngừng vượt ra ngoài cái giới hạn bé nhỏ mà một xã hội phong kiến đủ khả năng tạo nên. Khả năng phát triển độc lập của họ bị sự cản trở đã trở thành động lực của cuộc cách mạng đòi tự do. Vì thế, ngày nay, khi nói đến những cuộc cách mạng dân chủ, người ta thường chú ý đặc biệt đến giới trung lưu trong xã hội. Tầng lớp này nếu có ý thức dân chủ càng mạnh thì triển vọng thay đổi xã hội càng sáng sủa.
Nhìn lại xã hội Việt Nam, chúng ta nhận thấy một bối cảnh ngược lại. Giới trung lưu và cả lớp người có triển vọng bước vào giới trung lưu là những người có học thức và tài sản đã hình thành, lớn mạnh chính nhờ xuất thân gia đình có liên quan đến chế độ hoặc nhờ sự nương tựa vào giới cầm quyền cộng sản. Lớp người này theo sự phát triển của nền kinh tế, giáo dục- xã hội trong hai thập niên qua đang ngày càng gia tăng. Cuộc sống hiện tại và triển vọng tương lai của họ nương theo sự phát triển và “ổn định” của cái thể chế độc tài hiện tại. Vì thế khó tìm được lý do thích đáng và đủ mạnh để họ từ bỏ quyền lợi kinh tế mà dấn thân đòi hỏi tự do chính trị. Đây là kiểu hình thành tầng lớp trung lưu chỉ có ở Việt Nam và Trung cộng- nơi mà một nền kinh tế dần được cởi mở kết hợp nền chính trị độc tài, trái ngược hẳn với ví dụ trên về nước Anh. Nền kinh tế còn tiếp tục phát triển, người ta còn tiếp tục im lặng và do đó chế độ độc tài còn có thể trông cậy vào sự hợp tác của họ để tiếp tục nắm quyền. Nhiều chuyên gia trên thế giới vào cuối thế kỷ trước đã hi vọng rằng những cải cách kinh tế sẽ dẫn dắt thay đổi chính trị ở Trung cộng và Việt Nam. Nhưng chúng ta đang nhận được một kết quả ngược lại. Bởi vì, bản chất của giới trung lưu tư bản xuất hiện trong lòng chế độ phong kiến phương Tây khác hẳn giới trung lưu được sinh ra từ “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.
Tôi có một người bạn đang là giảng viên Đại học. Khi nghe tôi nói về dân chủ tự do, anh ta buột miệng thốt lên: “Thay đổi chế độ cho tôi mất việc à?” Những người này đang có cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều so với phần đông dân chúng nên không ngạc nhiên khi họ có tâm lý e sợ bất cứ sự thay đổi nào. Đối với họ, thay đổi như là một điều gì đó quá phiêu lưu, có khả năng cướp đi những may mắn và sự sung túc hiện tại. Thật vậy, hiện nay thông tin không thiếu, hiện trạng đất nước phơi bày ra trước mắt. Thế nhưng nhiều người, nhất là những người trẻ vẫn im tiếng. Không thể đổ hết mọi truy nguyên vào sự sợ hãi. Thế hệ những người sinh ra sau 1975, chưa đối mặt và kinh qua nhiều nỗi sợ hãi như cha anh họ. Nhưng chính sự gắn bó quyền lợi hiện tại hay ít ra là khát vọng vươn đến những lợi ích kinh tế và chính trị mà đảng cộng sản ban phát khiến tinh thần phản kháng nguội lạnh. Có thể người ta đã nhận thấy những khiếm khuyết của nền chính trị và xã hội nhưng hoặc vì quyền lợi, hoặc vì sự bất an về một tương lai, họ chấp nhận im lặng, bàng quan trước thời cuộc. Khi nói về dân chủ, những người trung lưu đang hưởng lợi từ giới cầm quyền thường đặt ra một câu hỏi rằng liệu dân chủ có tốt đẹp hơn đối với họ như thể chế hiện thời không ?, nghĩa là họ đang băn khoăn nếu thiếu sự “đỡ đầu” của nhà cầm quyền cộng sản và những nhà đại tư bản đỏ, liệu họ có đủ điều kiện để thọ hưởng thành quả như hôm nay không? Những ai thành công chỉ dựa vào sự luồn lách, bợ đỡ tầng lớp trên luôn có cái tâm lý đó. Còn những trí thức trẻ sau khi có một công việc tốt, ổn định và có khả năng bước vào giới trung lưu thường nuôi dưỡng một nỗi sợ sự thay đổi một cách vu vơ, không có căn cứ như anh bạn tôi. Nếu nỗi sợ bị đàn áp, ngược đãi  hiện diện ở hầu khắp quần chúng lớp dưới của cấu trúc xã hội, thì sự e ngại đổi thay lại tồn tại trong lớp người ở tầng giữa này. Nhưng ngặt nỗi, lớp người thờ ơ với thời cuộc do sự gắn bó lợi ích với giới cầm quyền này lại là những người có học thức và tiềm lực tài chính hơn hẳn đại đa số dân chúng còn lại. Điều này đã tạo nên một lực hãm đối với mọi sự đổi thay.
Còn quá  nhiều người trẻ Việt Nam có cái cung cách tư duy già cỗi và ích kỷ này. Điều quan trọng là làm sao cho những người này hiểu được rằng nền dân chủ mang lại lợi ích chung cho cả dân tộc, kể cả việc nó sẽ mang lại những gì nhà cầm quyền hiện tại không thể  bảo đảm như khả năng được sống như những công dân mạnh mẽ, tự do và sáng tạo. Tất cả chúng ta trừ những kẻ cầm quyền đã gây tội ác sẽ được hưởng lợi từ nền dân chủ. Vì thế không có lý do gì để chúng ta e ngại sự thay đổi.
Có một điều may mắn là tầng lớp trung lưu và lớp người có khả năng gia nhập tầng lớp này ở Việt Nam chưa nhiều so với tỉ lệ dân số phần đông sống ở nông thôn và nghèo khổ. Tầng lớp trung lưu trước nay luôn có cuộc sống dễ dàng và cơ hội cuộc sống trôi chảy hơn phần còn lại của dân số.  Nhưng nền kinh tế đặt trọng tâm vào khu vực quốc doanh, được quản lý quá yếu kém, phụ thuộc vào Trung cộng và không có động lực phát triển do thiếu vắng sự trợ giúp đắc lực của nền chính trị tự do đã lâm vào suy thoái. Chỉ số lạm phát ở Việt Nam trong tháng sáu đã lên tới 20%. Kinh tế Việt Nam có thể đang bước xuống những bậc thang cuối cùng dẫn đến sự khủng hoảng toàn diện. An ninh và triển vọng tài chính của lớp người này trở nên bấp bênh và họ có nguy cơ trắng tay. Thêm vào đó, đất nước đang đối mặt với nguy cơ ngoại xâm, mà khả năng Đảng cộng sản đang bất lực “vô kế khả thi” dẫn đến nhiều rủi ro khó lường đoán. Lợi ích của cả dân tộc, trong đó có lợi ích của lớp người này đang bị đặt vào tình thế nguy hiểm, vì nếu lợi ích quốc gia còn thì lợi ích mỗi cá nhân người Việt  còn; nếu lợi ích và chủ quyền quốc gia bị tước đoạt thì chẳng có ai có thể tính đến quyền lợi hay tương lai nữa. Họ đang bị đặt trước một sự lựa chọn không thể né tránh: trở về với quần chúng cùng khổ, dấn thân, phản kháng để đòi lại quyền tự do, quyền quyết định vận mệnh đất nước mà trong đó lợi ích của họ tất nhiên bị gắn kết; hoặc là quyền lợi và tương lai của họ vĩnh viễn mất đi cùng với sự mất đi của quyền lợi dân tộc. Khi nền kinh tế phá sản và đất nước bị ngoại bang xâm phạm, có thể họ sẽ bị bỏ lại bên lề một thế cuộc đang sôi động hứa hẹn mang  đến một cuộc đổi thay toàn diện cho đất nước.
Benjamin Franklin đã nói: “Người nào từ bỏ tự do thực sự để đổi lấy một ít an toàn tạm thời thì không xứng đáng được tự do, cũng chẳng xứng đáng được an toàn”. Dân tộc ta đang ở trong một thế cuộc khó khăn. Sự lựa chọn vì thế rất khó khăn. Nhưng lựa chọn một con đường hợp thời, hợp lòng người và hợp lý là cách duy nhất để tiến về phía trước. Lịch sử vẫn diễn ra dù ta có nhận thức và đồng hành cùng nó hay không. Chủ động tạo ra lịch sử hay để cho thời cuộc cuốn chúng ta đi. Điều đó tùy thuộc vào chúng ta. Sự “ổn định” (cả nội tại quốc gia lẫn ngoại giao) mà những người cộng sản trước nay luôn rêu rao đã phá sản rõ rằng trước thanh thiên bạch nhật. Vậy thì chúng ta có lý do gì để níu kéo một chút “an toàn” nhất thời đó mà từ bỏ tự do thực thụ?!

Huỳnh Thục Vy
Tam Kỳ, ngày 12 tháng 7 năm 2011

ĐIỀM BÁO CHO NGÀY TÀN CỘNG SẢN VIỆT NAM


       Ngày 30-04-1975 VNCH thất thủ là một ngày u ám bao trùm lên toàn cõi Miền Nam VN, đó là điều mà không ai sống trong thời khắc lịch sử ấy không khỏi bùi ngùi cho một ngày đen tối. Theo nhận xét của nhiều người vào lúc đó điềm trời trở nên u ám lạ thường, đó là điềm báo không lành cho vận mệnh một Quốc Gia.... Ngày nay thì sao, vào ngày 05-06-2011 vừa rồi là ngày khởi điểm cho cuộc biêủ tình yêu nước chống TC và chiều hôm đó, tức ngày 5/6 bầu trời Hà Nội cũng xảy ra tương tự, theo nhận định cũa nhiều người trong đó có các nhiêp ảnh gia đã ghi nhận lại điều đó. Hôm nay tình cờ đọc trên báo baodatviet.vn cũng gặp tình cờ điều đó...
     Cũng công bằng thôi, nếu trước đây MN VN thì ngày nay nếu có xảy ra thi phảiMB VN tức HN vì đó là trung tâm csvn mà..

http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Ngam-dia-bay-van-vu-tren-troi-Ha-Noi/20116/148852.datviet


Cơn giông chiều 5/6 và 6/6 tạo trên bầu trời Hà Nội những hình khối lạ lùng, ghê rợn và cũng thật đẹp. Phía tây thành phố xuất hiện đám mây giông trông như hình đĩa bay khổng lồ của người ngoài hành tinh
Trước đó, chiều 5/6, đám mây của cơn giông bắt đầu từ phía Tây thành phố, đã tạo thành một "đĩa bay" khổng lồ. Đám mây tạo thành nhiều tầng lớp dày mỏng trồng lên nhau. Giữa các tầng, ánh sáng trắng tạo thành vệt dài trông thật lạ mắt.

Đám mây với hình thù kỳ lạ này xuất hiện lúc 18h30 và khoảng 19h thì tiến dần về phía trung tâm thành phố, mở rộng và tan ra.

Chiều 6/6, một cơn giông khác lại kéo đến, bao trùm thành phố. Đám mây lớn cũng xuất hiện bao trùm cả thành phố, vần vũ trông vừa ghê rợn vừa tuyệt đẹp.

Dưới đây là một số hình ảnh vần vũ trên trời chiều Hà Nội 5 - 6/6:
Đám mây bắt đầu hình thành "đĩa bay" lúc 18h30 tối 5/6, ở phía Tây thành phố
 
 Nó càng tạo thành nhiều tầng, ngày càng lan ra rộng hơn
 
 Đám mây tiến thẳng vào trung tâm thành phố
 
 Như hình chiếu một góc của chiếc đĩa bay khổng lồ.
 
 Vệt sáng ở giữa các tầng tạo nên một khung cảnh hoang sơ tuyệt diệu...
 
 
 Vần vũ tầng tầng lớp lớp.
 
 Trên nóc các tòa nhà
Mây giông chiều 6/6 chỉ vần vũ, tạo thành các hình khối sáng tối đang xen

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Một trường hợp cần được lên tiếng và can thiệp

VRNs (08.07.2011) – Ông Nguyễn Bắc Truyển, một tù nhân chính trị đang bị quản chế gửi cho VRNs thông tin sau đây:

Ông Nguyễn Văn Trại sinh năm 1937 là đồng bào Công giáo di cư, hiện nay ông là tù nhân chính trị đang bị giam tại phân trại số 2, trại giam Xuân Lộc (Z30A) với án tù 15 năm, tội danh “đi ra nước ngoài chống chính quyền”. Ông bị bắt 1996 và chỉ khoảng 5 tháng nữa là ông hết hạn tù giam.


[IMG][/IMG]

Theo con trai ông Trại, ông đang bị bệnh nặng, ung thư gan và trực tràng, suy tim. Trại giam đã chuyển ông ra bệnh viện Biên Hòa (đường 30/4 Thành phố Biên Hòa, Khu Nội C, giường số 19) để chữa bệnh và bác sỹ cũng đã “chạy”. Trước tháng 5/2010, khi tôi còn ở chung với ông Trại, thì ông đã bắt đầu phát bệnh. Gia đình ông Trại rất nghèo nên không thể thăm nuôi ông thường xuyên, việc điều trị bệnh lại càng khó khăn hơn trong hoàn cảnh tù.

Ngày thứ ba, 6/7/2011, Thầy Thích Thiện Minh, cùng với một số Thầy của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đi thăm ông Trại tại bệnh viện. Con trai của ông là anh Phong (điện thoại: 01674214710) là người đang trực tiếp chăm sóc ông tại bệnh viện nói: ngay thời điểm này ông có nguyện vọng muốn về với gia đình trước khi chết. Nhưng xem ra nguyện vọng này là quá khó với một tù nhân chính trị. Nếu là một tù nhân thường phạm, án 15 năm thì có thể được giảm án, đặc xá sau khi thi hành án 5 năm (1/3 án), còn tù nhân chính trị do không nhận tội và không xin giảm án nên không có cơ hội được tha tù trước thời hạn, ngoại trừ có sự tác động từ các tổ chức nhân quyền và chính phủ các nước.
Kính mong Quý vị quan tâm đến hoàn cảnh ông Trại, một tù nhân chính trị mà Quý vị có thể nghe tên lần đầu.

Cộng tác viên của VRNs đã gửi đến cho chúng tôi một vài hình ảnh đáng thương tâm của ông Nguyễn Văn Trại:


Liệu còn biết bao nhiêu người khác phải bị như thế này trong các nhà tù “không xử án” của Việt Nam?

Mong các tổ chức tôn giáo và nhân quyền lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho ông Trại để ông được ra đi thanh thản bên người thân.

Một người bệnh nặng như thế có cần thiết bị giam giữ hay tù tội nữa không?

ttngbt.blogspot.com

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Biểu tình chống Trung Quốc lần 5 : 03/07

Biểu tình chống Trung Quốc lần 5 : 03/07

Lúc 11h20 phút, đoàn biểu tình dừng trước tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, cùng hát vang những bài ca yêu nước, sau đó chia tay trong tinh thần đoàn kết, hẹn tuần sau tiếp tục. Một số khác vẫn tiếp tục ở lại để trao đổi, động viên lẫn nhau.

 Trước tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh - Ảnh : Bạn đọc DLB

11:00 

Hà Nội : Đoàn biểu tình vẫn tiếp tục tuần hành quanh Bờ Hồ, lúc này đã đi đến Nhà hàng Thủy Tạ. Ước tính, số lượng người biểu tình đã lên đến khoảng hơn 200 người.

Tin cho biết, cách đây 15 phút, một lực lượng rất đông cảnh sát cơ động kéo đến nhằm chia cắt đoàn biểu tình, nhưng kế hoạch đã bất thành 
Ảnh : Bạn đọc DLB
10:35 :

Hà Nội : Lượng người tham gia mỗi lúc một đông thêm, không khí rất hào hùng, nhiệt huyết. Trong đoàn biểu tình lúc này có sự góp mặt của hai nghệ sỹ mang theo đàn Violon và kèn Saxophone, đoàn người vừa tuần hành vừa hát những bài ca yêu nước. Tiếng hô vang dội cả Bờ Hồ

Như tin đã đưa, trước đó một số thanh niên đứng trước Nhà hát Lớn để đọc tuyên cáo đã bị công an bắt giữ & lôi vào đồn. Ngay lập tức, đoàn biểu tình đã bao vây đồn CA, yêu cầu phải thả người. Cuộc chiến "đòi người" kéo dài gần 5 phút, chật kín cả đoạn đường, kết quả là lực lượng công an buộc phải thả người trong tiếng hô vang dội, đoàn kết.


Sài Gòn : Tin cho biết, lực lượng an ninh chìm nổi kéo đến dầy đặc, nhiều người bị quay phim, chụp ảnh. Một số cán bộ, an ninh chìm bắt đầu trà trộn vào đám đông thanh niên đang ngồi ở công viên, nhằm thuyết phục những người này ra về.

Phản đối CA phường Tràng Tiền bắt người yêu nước, yêu cầu phải thả người (Ảnh : AnhBaSam)

10h10:

Hà Nội : 10:12 - Công an đang đàn áp nguời biểu tình

Một số người biểu tình đang bị bắt, nhiều tiếng hô "Phản đối CA bắt người yêu nước" vang lê, mọi người đồng thanh hô "Thả người yêu nước, thả người ... "

Trước áp lực của đông đảo người biểu tình, công an buộc phải thả người. Mọi người tiếp tục tuần hành hướng về phía Bờ Hồ.

 Ảnh : Bạn đọc DLB

Đọc tuyên cáo - Ảnh : Blog Nguyễn Xuân Diện

10:05 - Đoàn biểu tình đang biểu dương lực lượng ngay trước Nhà hát Lớn TP Hà Nội. Một vị trí tuyệt đẹp để thu hút sự chú ý của quần chúng nhân dân, rất đông người dân đã dừng xe lại để quan sát và hưởng ứng đoàn biểu tình.

Lực lượng an ninh đang ra sức giải tán & yêu cầu đoàn biểu tình rời khỏi khu vực Nhà hát Lớn, tình hình dần trở nên gay gắt.

 LS Lê Quốc Quân cũng có mặt trong đoàn biểu tình

Theo Blog Nguyễn Xuân Diện : 10:04 : Đoàn biểu tình đã tập trung tại Nhà hát lớn TP Hà Nội. Đông đảo các nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ đã chờ sẵn trong cafe bên hông nhà hát lớn bỗ ùa ra.


Một nghệ sĩ violon đứng trước Nhà hát Lớn kéo một bản nhạc ái quốc!


Một thanh niên đại diện cho đoàn biểu tình thay mặt hàng triệu nhân sỹ trí thức, thanh niên sinh viên và đồng bào cả nước đọc bản Tuyên Cáo đặc biệt trước thềm Nhà hát Lớn


Một lời hô, muôn lời đáp vọng trong nắng hè Hà Nội đang bừng lên bừng khí thế của tinh thần ái quốc mà cha ông ngàn thuở truyền lại cho đếm hôm nay !


Tiếng hô vang như sấm dậy!


Sau khi đã TUYÊN CÁO trước quốc dân đồng bào, là những lời hô vang dội sông núi!

Ảnh : Blog Nguyễn Xuân Diện


*09:15

Hà Nội : Đoàn biểu tình ước tính khoảng hơn trăm người tiếp tục vừa đi vừa hô khẩu hiệu, hướng về phía Cửa Nam, dự tính sẽ tuần hành quanh khu vực Bờ Hồ như những lần trước.

Không khí biểu tình đang rất sôi nổi, hừng hực khí thế : "Đả đảo chính quyền phản động Trung Quốc", "Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ" ...

Theo Blog Nguyễn Xuân Diện : Cuộc biểu tình có sự tham gia của các nhà trí thức: GS. TS Ngô Đức Thọ, TS Nguyễn Quang A, TS Nguyễn Quang A, TS Nguyễn Xuân Diện.. và rất đông đảo thanh niên, sinh viên

Sài Gòn : Theo quan sát, nhiều người vẫn tiếp tục kéo đến tập trung trước công viên gần khu vực lãnh sự quán TQ.

Tin từ bạn đọc danlambao : các giao lộ gần lãnh sự quán đều có công an chìm đứng quan sát, mục đích là để chặn bắt từ xa những người đã bị chú ý


TS Nguyễn Quang A và GS Ngô Đức Thọ - Ảnh : Blog Nguyễn Xuân Diện

* 08 : 45

Hà Nội :

Đoàn biểu tình đang hô vang các khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc, khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa - Trường Sa, tẩy chay hàng hóa TQ ...

Tiếng loa của CA yêu cầu đoàn biểu tình giải tán nhắc đi nhắc lại liên tục
Theo Blog AnhBaSam : lúc 8:30 bắt đầu biểu tình, hát quốc ca trước Viện Bảo tàng Quân đội. Bị ngăn, không cho sang vườn hoa Lê-nin.

Sài Gòn :

Tin cho biết, lúc này rất đông người đang tập trung tại công viên trước Dinh Độc Lập, đa số là thanh niên, sinh viên.

Lực lượng công an được bố trí dày đặc tại nhiều "điểm nóng", những khuôn mặt công an chìm (đã bị nhận mặt ở những chủ nhật trước) bắt đầu trà trộn. Ở các góc đường, nhiều hàng rào cũng đã được chuẩn bị sẵn

***

 Ảnh : AnhBaSam
Theo Blog Nguyễn Xuân Diện :

07h 40: Vẫn như mỗi chủ nhật cuối tuần từ 5 tuần nay, quanh khu vực ĐSQ TQ hiện đang thực hiện: Đặt rào chắn chặn đường Hoàng Diệu, đặt biển cấm trên khu vực bao quanh Vườn hoa Le-nin. Các lực lượng an ninh đã tụ tập xunh quanh khu vực ĐSQ và vườn hoa. Hôm nay có thêm 1 nét mới: Tại trước cửa quán cafe Cột Cờ (vẫn đóng cửa, vẫn có biển cấm): Đặt thêm 1 biển cấm quay phim chụp ảnh (hình như biển này cứ thích đặt ở đâu thì đặt, một cách tùy tiện) và  đặt sẵn 1 dây thừng to ngang qua đường (thừng bện bằng ni-lông màu trắng, dùng lần đầu nên còn mới tinh, để khi cần thì chỉ cần kéo lên là ngăn người đi qua.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

TƯ TƯỞNG CỦA BÁC SIÊU QUÁ ..."THÀ NGỬI CỨT PHÁP NĂM NĂM ... CÒN HƠN ĂN CỨT TÀU SUỐT ĐỜI CÒN LẠI..!"

     Tối qua có bạn méc mình chuyện này: chuyện tư tưởng vĩ đại của Bác Hù...!
     Đọc bài báo này có trích câu nói bất hủ của chính HCM sau....."Ho Chi Minh was more robust, saying in 1945:  “I’d rather smell French shit for five more years than eat Chinese shit for the rest of my life”"
    Dịch "đại khái"nhá     " ..Hồ Chí Minh đã mạnh mẽ hơn, nói rằng vào năm 1945  " Tôi thà ngửi cứt Pháp trong năm năm nữa còn hơn ăn cứt Trung hoa (cho) phần còn lại của cuộc sống (của) Tôi "..

Đây là link và nguyên văn bài báo :

http://www.currentintelligence.net/features/2011/4/28/chinese-whispers-core-interests-and-the-south-china-sea.html

Chinese Whispers: Core Interests And The South China Sea



Maneuvering for influence in the South China Sea: fact, fiction and the devil you know...
--
South China Sea // Credit: Perry-Castaneda Map Collection, University of Texas at AustinIN MID-2010, the newspapers were full of revelations that China had expanded its core interests to include the South China Sea. China’s statement is said to have first emerged in a March 2010 meeting between US National Security Council Director Jeffrey Bader, Deputy Secretary of State James Steinberg and Chinese officials. Now, though, research indicates that it may never have happened.  
This revelation suggests that US Secretary of State Hilary Clinton may have been mistaken - or even deliberately stoking tensions - when she said that Dai Binguo, China’s Senior State Counsellor for Foreign Relations, had also described the South China Sea as a core interest in May 2010.  It is not clear how or why this misunderstanding arose.  Perhaps the phrasing was unclear, perhaps China did make the statement and now wants to back down in the face of US reassertion, or perhaps the US deliberately misinterpreted the comments in order to regain influence in the region.   
Tensions in the Sea rose after Malaysia, the Philippines and Vietnam filed papers with the United Nations Commission on the Convention on the Law of the Sea (UNCLOS), in compliance with a May 2009 deadline to formalise their legal claims and prompting an angry response from China.  The militarisation of the sea continues.  China has established a significant submarine base in Yilun in Hainan, to add to its naval bases in Guangdong province, and is now showing off its nearly finished aircraft carrier.   The US maintains an active presence through its Seventh Fleet, Vietnam and Malaysia are buying submarines, and the Philippines, the weakest power by far, is receiving US support for its navy and coast guard.  
The relationship that seems to define the dispute, though, is that between Vietnam and China.  It is a paradoxical connection, framed in large part by Vietnam’s much smaller size.  Indeed, Vietnam’s Red River region was the province of Annam (the Peaceful South) in the Chinese empire from 111 BC until 939 AD, when Ngo Quyen founded the country’s first independent dynasty.   This (and later) history is commonly cited as reason enough for hostility, but the truth is not so simple.  Chinese rule had a profound impact on Vietnam.  The country instituted a governing bureaucracy, selection for which was by examination.  Its scholar elite had a profound reverence for Chinese poetry, and used Chinese characters until the French reforms of the early twentieth century introduced the Roman script.  Vietnam’s society was and remains deeply Confucian, with traditional hierarchies emphasised by the use of family words in lieu of pronouns.  Indeed, it could be said that Vietnam is more Confucian than mainland China, since its revolution was less destructive of its traditions than was Mao’s Cultural Revolution.  
And yet the Vietnamese are acutely conscious of their differences from China.  The impact of Chinese thought on Vietnamese international relations is instructive in this context.  For all of its history, Vietnam has operated as a small entity within China’s regional sphere of influence, which revolved around Chinese emperors demanding tribute from smaller neighbours.  This system actually involved a good degree of autonomy – indeed, some historians argue that the benefit devolved largely on those states sending tribute, since they tended to do better in the trading relationship.   Yet realpolitik also played a role, with China continually seeking to balance regional powers, such as Vietnam, Thailand or the Khmer kingdom, against one another.  Within this context, Vietnam, conscious of its neighbour’s great size, generally sought to maintain good relations with China, even as it worked to subvert the system to its advantage - for instance by establishing its own tributary system and winning territory from the weakening Khmer kingdom in the eighteenth century.
The modern relationship shows these paradoxical tendencies.  In the 1920s when various nationalist groups sought to free Vietnam from French control, all looked to China for inspiration, sanctuary and support.  Ho Chi Minh, for one, spoke fluent Cantonese and Mandarin, and spent much time in China after his return from France and Russia in the 1920s.  He forged strong links with the Chinese Communist Party, even travelling with Mao in the same train back to China in 1950 after the signing of the Sino-Soviet Pact.  The Cold War prompted China to provide sanctuary in the struggle against the French, and Beijing took an even more supportive stance in the 1960s in the war against the US.  The People’s Liberation Army actually fielded as many as 300,000 troops in North Vietnam, carrying out road maintenance or manning anti-aircraft weapons, thereby freeing Vietnamese forces to take the struggle south.  
Yet the relationship soured in the 1970s.  As the Sino-Soviet split worsened, Vietnam found itself caught between Russia and China.  Nixon’s visit to China in 1972 was particularly damaging, coming as it did when Washington was bombing North Vietnam.   It was not until Hanoi’s victory in 1975, though, that a rupture with China occurred.  The break emerged because of Vietnamese assertion within its neighbourhood, embodied in Hanoi’s invasion of Cambodia in late 1978.  Deng Xiaoping responded in turn in February 1979 with an attack on northern Vietnam.  That action faced strong resistance and the People’s Liberation Army quickly withdrew, but the destruction was significant. Casualties amounted to about 40,000 on the Chinese side and about 100,000 on the Vietnamese side.  The two countries broke off relations, Vietnam working closely with the Soviet Union for the remainder of the Cold War.  
Relations thawed in the 1990s. Formal diplomatic ties were re-established in 1991.  The two countries issued a 16-character guideline on improving bilateral relations in 1999, and resolved land and sea border issues in the north and the Gulf of Tonkin in 2000, before publishing a Joint Statement for Comprehensive Cooperation in the New Century.  They established a Steering Committee for Bilateral Relations in 2006, and then raised their bilateral relationship to the status of strategic partnership in 2008, suggesting close and special links,.  Limited defence ties were in 2005, and in November 2010 China and Vietnam held their first Strategic Defence Security Dialogue.  The trading relationship is now substantial. China invested about US$250 million in Vietnam in 2010. Bilateral trade is worth about US$25 billion, though it is unequal, with Vietnam selling unfinished commodities and running a trade deficit with China of about US$12 billion in 2010. 
These economic links are even strengthening.  Vietnam is running a current account deficit of about 8% of GDP and foreign exchange reserves are dangerously low.   The government pushed its state owned banks to expand credit rapidly in the last few years, at the cost of a glut of non-performing loans. A default by national champion Vinashin has led to a debt downgrading.  Perhaps the main concern is that inflation is running wild.  Official estimates place price rises at over 12%, partly because Vietnam’s currency, the dong, has seen several devaluations in the last two years.  A balance of payments crisis is a growing possibility and Vietnam may be forced to turn to external lenders for succour.  In this context, some commentators argue that Vietnam’s leaders would prefer to deal with Beijing than with the IMF; while politically challenging, Chinese conditionality may prove preferable to any obligatory asset sales.  Indeed, in late April China Development Bank offered Vietnam US$1.5 billion to fund housing development, suggesting that China is becoming a preferred commercial partner. 
Yet do not expect Hanoi to depart from its long tradition of professing tributary status to China while hedging.  Indeed, Prime Minister Dung stated in October 2010 that foreign warships may use facilities in Cam Ranh Bay on a commercial basis.  Vietnam is also moving forward with plans to modernise the port with the equivalent of over US$200 million in Russian funds, and will take possession of its first diesel electric Kilo class submarine this year, with five more to follow.  Vietnam is thus seeking to deter China as it did when permitting Russian use of Cam Ranh Bay from 1979. The US for its part is now hoping for access to the port, although Vietnam may be hesitant to grant it for fear of angering Beijing.  
The interesting question is whether the US chose to stoke the “core interests” issue to push Vietnam into opening Cam Ranh Bay, or whether China backed down in the face of US pressure.  Either way, Vietnam will maintain its policy of living with China while trying to maintain its autonomy as best it can – as have other states in asymmetric relationships. Mexican caudillo Porfirio Diaz once bewailed his country’s plight, saying: “Poor Mexico; so far from God, so close to the United States”.   Ho Chi Minh was more robust, saying in 1945:  “I’d rather smell French shit for five more years than eat Chinese shit for the rest of my life”.  
The sentiment is akin, but Diaz had the more appealing turn of phrase
TÒA DÂN VIỆT NAM LIÊN TỤC XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH CHỐNG TÀU CỘNG VÀO MỔI THỨ BẢY& CHÚA NHẬT